Thứ Tư, ngày 24 tháng 12 năm 2014

Chuyện ‘Đường Tăng vô dụng lại lãnh đạo Tôn Ngộ Không?’ gây sốt


Duong Tang vo dung lai lanh dao Ton Ngo Khong

Tác giả lấy câu chuyện ‘Đường Tăng vô dụng lại lãnh đạo Tôn Ngộ Không?’ so sánh với thực tế xã hội hiện nay. Tại sao người giỏi, tài năng nhưng không thể làm lãnh đạo, hay người làm lãnh đạo cần tố chất gì?

Theo tác giả câu chuyện này, Đường Tăng có thể làm lãnh đạo và  lãnh đạo được Tôn Ngộ Không nhờ bốn yếu tố: Niềm tin tối cao, 'sự vô dụng', trái tim nhân đức và quan hệ xã hội tốt.
Đang gây sốt trên Facebook, câu chuyện ‘Đường Tăng vô dụng lại lãnh đạo Tôn Ngộ Không?’ do tài khoản Đại Náo Thiên Cung chia sẻ có nội dung như sau:
Tại sao Đường Tăng 'vô dụng' lại làm lãnh đạo, trong khi Ngộ Không tài phép lại là kẻ làm công?


1. Niềm tin tối cao
Cái đầu tiên mà Đường Tăng có mà Tôn Ngộ Không không có đó là niềm tin tối cao. Đường Tăng luôn tiến về phía trước bằng niềm tin cao nhất của mình, dù có hi sinh tính mạng không từ bỏ, nhưng Ngộ Không thì không thể. Anh ta năng lực tốt, nhưng không kiên định vào mục tiêu của mình, nhiều lần đánh trống bỏ dùi. Người không có niềm tin, sẽ khiến người khác không tin theo và mất đi động lực. Khi gặp phải khó khăn thì dễ dàng chùn bước, người lãnh đạo một khi khiếp đảm, lùi bước rồi thì đoàn đội anh ta cũng tan vỡ theo.
Với những người không có đủ niềm tin tối cao cũng không được, chỉ trông vào lợi ích cá nhân, biết mình không biết người thì chỉ khiến người khác bỏ mình mà đi. Giống như Tống Giang trong truyện Thủy hử, là một người không có niềm tin tối cao, cuối cùng bị chiêu an, mà cái lý tưởng cao nhất của ông ta cũng chỉ có vậy, vì thế mà hại chết cả đồng đội của mình.


2. 'Vô dụng' cũng là tài sản quý giá của một người lãnh đạo
Cái thứ 2 mà Đường Tăng có mà Tôn Ngộ Không không có chính là 'Vô dụng'.
Đường Tăng vô dụng như vậy nên ông ta mới thích người có bản lĩnh, mới có thể bao dung những khuyết điểm của người khác (cũng vì như vậy nên phần lớn những chuyên gia kỹ thuật không làm nổi ông chủ), và mới tìm được ba đồ đệ tài ba bảo hộ mình. Nếu như Đường Tăng cũng thần thông quảng đại, Tôn Ngộ Không sẽ không tình nguyện theo ông ta rồi.
Cũng chính vì Đường Tăng vô dụng mà Tôn Ngộ Không mới có đất dụng võ, mới khiến anh ta có thể thể hiện được hết giá trị của mình. Cứ xem Tôn Ngộ Không dù năng lực có mạnh như vậy, nhưng đám đồ tử đồ tôn của anh ta ở Hoa quả sơn, cũng chỉ toàn là lũ vô dụng (thùng cơm), không một ai được việc gì. Vì bản lĩnh của anh ta quá lớn, anh ta mới xem thường khả năng của người khác, vậy là những người có năng lực cũng không thích ở cùng anh ta. Bản thân là kẻ mạnh, nhưng đoàn đội của anh ta lại trở thành một lũ vô dụng.
Nhiều công ty, xí nghiệp đều có một ông chủ vô cùng giỏi giang, nhưng lại dẫn dắt một đoàn quân vô dụng. Lúc đầu khởi nghiệp, vì sinh tồn, mà bắt buộc phải như vậy để tồn tại, nhưng một khi vấn đề sống còn (sinh tồn) được giải quyết rồi, lẽ ra những ông chủ này phải suy nghĩ xem làm thế nào để tạo cơ hội cho những nhân viên tự phát huy khả năng của mình, đồng thời tìm kiếm để bù đắp những công nhân mình còn thiếu, chứ không phải là phàm việc gì cũng tự mình nhúng tay làm (sự tất cung thân), thậm chí ở lĩnh vực chuyên môn không hiểu cũng cứ giả vờ là hiểu. Như thế một mặt làm mình mệt mỏi đứt hơi, tối mũi tối mắt lo ứng phó thì tự nhiên còn đâu con đường phát triển.
Mặt khác, nhân viên của mình cũng bị 'lùn hóa' thành 'công cụ làm việc' (tay chân) thì sự phát triển của công ty đi đến chỗ nút thắt cổ bình. Nhiều ông chủ cho rằng chỉ dựa nhân viên thì không được, không thể yên tâm, nếu công ty chỉ dựa vào một mình Tôn Ngộ Không, ngộ nhỡ anh ta không tốt thì biết thế nào? Sao không niệm chú cho vòng kim cô thắt chặt vào? Phải xây dựng một chế độ chính sách để ràng buộc người tài – điều này nhất định không được quên.


3. Nhân đức
Cái thứ ba mà Đường Tăng có, Tôn Ngộ Không không có là 'nhân đức'.
Vì có lòng nhân đức nên Đường Tăng thương hại cả tính mạng của yêu quái, như thế cũng sẽ không biết so đo với thuộc hạ của mình, sẽ không phạt hay trừ tiền công của họ, không ức hiếp họ phải tăng ca, không thực hiện 'tẩy não giáo dục', không lợi dụng họ gánh thay trách nhiệm pháp luật, che chắn bản thân khi gặp nguy hiểm,...

Duong Tang vo dung lai lanh dao Ton Ngo Khong
Tôn Ngộ Không ba lần đánh chết người do Bạch Cốt Tinh đội lốt và bị Đường Tăng dứt tình thầy trò (ảnh minh họa)
Đường Tăng mặc dù lợi dụng ba đồ đệ bảo hộ mình, nhưng lại tuyệt đối không có ý bóc lột mà lại dẫn dắt họ cùng nhau nỗ lực, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau thành công. Sau cùng, ba đồ đệ của Đường Tăng cũng đều đạt được thành tựu.
Đường Tăng không giống như Triệu Khuông Dẫn 'chén rượu tước binh quyền' hoặc là 'chim trời chết, chó săn cũng thịt'. Còn với Tôn Ngộ Không thì ý thức này của anh ta kém xa sư phụ của mình, sau này khi là 'đấu chiến thắng Phật rồi', nhưng bầy quân của anh ta ở Hoa quả sơn cũng vẫn chỉ là bầy khỉ hoang mà thôi.
Ở Nhật Bản có một công ty mời bố của nhân viên đến ngồi tọa đàm với các quản lý. Ông chủ công ty nói với toàn bộ quản lý, khi các vị không biết phải đối đãi thế nào với những nhân viên dưới quyền của mình thì hãy nghĩ lại ngày hôm nay, những ông bố của nhân viên mình đã gửi gắm con của họ cho các vị, mong các vị có thể giáo dục họ trưởng thành, dẫn dắt họ đi đến thành công. Các vị phải nghĩ xem bản thân mình đã xứng với sự ủy thác đó chưa?


4. Mối quan hệ
Cái thứ tư Đường Tăng có mà Tôn Ngộ Không không có đó là 'mối quan hệ' (nhân tố quan hệ).
Kiếp trước của Đường Tăng đã là đệ tử của Phật thích ca mâu ni, còn Tôn Ngộ Không chỉ là một con khỉ đá do trời đất sinh ra không mảy may có một mối quan hệ dây dưa nào. Mặc dù anh ta có bái một vị sư phụ, nhưng lại kém cái quan hệ với với các sư huynh đệ đồng môn, sau cùng lại còn bị sư phụ đuổi xuống núi (tống cổ), kết anh em với Ngưu Ma Vương, nhưng sau rồi cũng lại phản. Là hàng xóm với Đông Hải Long Vương, vậy mà Ngộ Không còn cướp đoạt đồ nhà người ta, cùng là đồng sự (đồng nghiệp) với Nhị Lang thần và các quan tướng khác ở thiên đình nhưng chẳng tôn trọng nể mặt người khác (làm mất mặt đồng nghiệp). Cuối cùng lại còn gây đại náo thiên cung, 'đá đít' nhiều người.
Cuốn sách 'Ai che lưng cho bạn' cũng đã nói cấm có sai. Ở Việt Nam, nhất quan hệ rồi nhì mới đến tiền tệ có lẽ cũng là cái quy luật này. Tóm lại, mối quan hệ xã hội của Tôn Ngộ Không rất không tốt
Đường Tăng thì không giống như vậy. Ông nhìn thấy thần tiên đều rập đầu bái lạy, cũng không có một kẻ thù nào. Ông không những là đệ tử của Như Lai, lại còn là ngự đệ của vua Đường Lý Thế Dân. Mối quan hệ cao cấp ở cả hai giới người và thần đều có, quan hệ không những tốt mà còn là quan hệ ở cấp cao, quan hệ thông thiên.
Người như vậy thì làm ông chủ sẽ thuận buồn xuôi gió. Xã hội là do con người cấu thành, quả đất này nếu không có con người thì tất cả sự giàu có, tất cả vật chất đều không có ý nghĩa gì hết. Con người là nguồn tài nguyên bản chất nhất thế giới này, là sáng tạo của mọi tài sản. Là một ông chủ, về đối ngoại phải biết tạo dựng những mối quan hệ (nguồn quan hệ), đối nội phải biết sáng tạo ra nguồn nhân lực chất lượng cao (nhân tài).
Tóm lại, Đường Tăng hơn Tôn Ngộ Không những thứ gì ? Đó là niềm tin tối cao, 'sự vô dụng', trái tim nhân đức và hệ thống quan hệ xã hội tốt. Vì thế, Đường Tăng có thể làm lãnh đạo, có thể lãnh đạo được Tôn Ngộ Không. Dù Tôn Ngộ Không trong mắt chúng ta là một anh hùng, nhưng anh ta lại không thể tự mình làm nên sự nghiệp vĩ đại và cần phải dựa vào Đường Tăng dẫn dắt mình. Với ý nghĩa này, Đường Tăng mới là một anh hùng, ít nhất cũng là anh hùng mà những ai làm ông chủ thực sự sùng bái.

Bình luận của dân mạng về chuyện ‘Đường Tăng vô dụng lại lãnh đạo Tôn Ngộ Không?’.
“Hay”, “Quá đúng”, “So sánh hay và đúng với thực tế”… là những lời khen mà dân mạng dành cho tác giả chuyện trên.
Tuy vậy, vẫn có người không đồng tình với quan điểm của tác giả bài viết. Trong đó, bạn Long Nguyễn lại chỉ những điểm không đúng khi cho biết:
"Chuẩn đâu mà chuẩn!
1. Niềm tin tối cao: Trong phim, cái Đường tăng thế hiện không phải niềm tin tối cao mà gọi là cố chấp, có những vấn đề mà 1 ngưới lãnh đạo như Đường Tăng chỉ dựa vào những chấp niệm của mình để quyết định đúng sai.
2. Vô dụng: Vô dụng nên trong 3 lần đánh bạch cốt tinh, ông đều không rõ, không hiểu năng lực của đệ tử mình mà cứ phán xét, đổ tội cho Tôn Ngộ Không qua nhận thức của chính mình.
3. Nhân đức: Con người nêu cao nhân đức nhưng mọi việc không chỉ dựa vào nhân đức làm chuẩn. Người lãnh đạo ngoài hiền lành nhân đức, còn phải quyết đoán, kiên định, tin tưởng vào năng lực của nhân viên mình. Nhưng Đường Tăng nhiều lần gặp nạn, bị bắt do không tin tưởng nghe lời Tôn Ngộ Không, thậm chí còn vì nhân đức mà làm cả nhóm phải gặp nạn.
4. Vấn đế quan hệ thì bạn nói có vẻ như sai rồi. Trong Tây Du Ký, cái mối quan hệ của Đường Tăng với Đức Phật có vẻ không có tác dụng gì, toàn nhờ mối quan hệ của Tôn Ngộ Không với các tướng trên Thiên Đình như Na Tra, Lý Tịnh. Nếu không có Tôn Ngộ Không phá phách lì lợm hăm dọa thì mấy vị đó còn lâu mới chịu giúp, giống như giữa người với người, mối quan hệ là dựa vào gặp mặt, quen biết, lợi ích song phương thì mới có thể tạo dựng. Chỉ là 1 thân phận mà thân phận đó cũng chỉ ngang hàng với mình thì có ai đứng ra giúp không?".