Thứ Tư, ngày 11 tháng 6 năm 2014

Chuyện “Mù” của Âu và Á

Câu chuyện cậu bé mù ăn xin….
(GNA: Tuần qua, chúng tôi nhận được 2 câu chuyện về cậu bé mù, thời hiện đại và thời cổ tích. Chắc không gì mới lạ, nhưng là một so sánh về tư duy của Âu và Á, của già và trẻ, của thực dụng và lý thuyết…Hãy cùng thư giãn và suy ngẫm)

cau be mu

Marketing bên vỉa hè….(từ Mỹ)
Tại một vỉa hè công cộng, cậu bé mù ngồi đó với chiếc mũ phía trước và một tấm bảng ghi:
“Tôi bị mù, xin mọi người hãy rũ lòng thương giúp đỡ!”.
Trong chiếc mũ của cậu bé lúc ấy chỉ có vài xu. Một người đàn ông đi ngang qua, đọc hàng chữ rồi móc ví lấy một vài đồng xu và bỏ vào chiếc mũ của câu bé. Sau đó ông cầm tấm bảng lên, chùi sạch và viết lại một dòng chữ khác. Viết xong ông lại đặt tấm bảng vào chỗ cũ nhưng hơi dịch tới phía trước một chút để mọi người đi ngang qua sẽ dễ dàng đọc được hàng chữ mới này.
Chẳng mấy chốc, chiếc mũ của cậu bé đầy tiền. Ai đi ngang qua cũng ghé lại cho tiền. Buổi chiều hôm đó người đàn ông kia trở lại. Cậu bé mù nhận ra những bước chân của ông, liền hỏi: “ Có phải bác là người đã viết lại tấm bảng cho cháu sáng nay không? Bác đã viết gì thế?”
Người đàn ông trả lời: “ Bác chỉ viết sự thật, và bác chỉ viết lại những gì cháu đã viết, nhưng theo một cách khác”.
Theo bạn thì chuyên gia marketing kia đã viết ra sao?
Ông ta viết: “Hôm nay là một ngày thật đẹp, nhưng con không thể nhìn thấy được điều đó!”.
Theo bạn, nội dung của câu trước và câu sau có khác nhau hay không?
Tất nhiên cả hai câu đều muốn nói cho mọi người biết là cậu bé kia bị mù. Nhưng câu đầu tiên chỉ nói lên được sự thật là cậu bé kia bị mù và mong được giúp đỡ. Còn câu thứ hai đã nói cho mọi người thấy rằng họ rất may mắn khi còn nhìn thấy được trời xanh, mây trắng và cuộc sống hôm nay thật đẹp. Và dòng chữ thứ hai đã mang lại hiệu quả cao hơn.
Suy nghĩ rộng hơn, chúng ta cũng tìm được một nguyên lý nhỏ nhoi, cho riêng ta hay cho những đỉnh-cao-trí-tuệ đang lạc lối ngoài kia:
Cuộc sống thật tuyệt vời nếu bạn biết cách sống như thế nào. Mỗi ngày có đẹp hay không đều tùy thuộc vào bạn.
(Theo EHow và từ Email của bạn Nguyễn Hiệp/ Công Chánh Phú Thọ)

Cậu bé mù xây cầu (từ Trung Quốc)
Vào triều Bắc Tống, ở một làng nọ có một cậu bé tàn tật chừng mười tuổi, gẫy chân, sống một cuộc sống ăn xin nghèo khổ. Trước làng là một con suối lớn. Vì không có cầu, nên dân làng muốn qua suối là phải lội, rất bất tiện, nhất là đối với những người già vào mùa nước lũ. Nhiều năm đã qua đi như vậy, cho đến một hôm người ta thấy cậu bé ăn xin què quặt gom những tảng đá lớn về bên suối. “Cháu muốn xây cầu để mọi người đi lại thuận tiện”, cậu giải thích. Người làng cho đó là chuyện khôi hài của một cậu bé khùng nên không để ý đến.
Nhưng đống đá dần dần lớn lên qua tháng năm trở thành một cái gò, và dân làng bắt đầu hiểu ra. Nhiều người cũng góp thêm sức vào, chẳng mấy chốc đã đủ đá xây cầu. Rồi người ta thuê thợ xây dựng đến làm. Trong quá trình cùng làm, cậu bé bị mảnh đá bắn vào mắt và mù cả hai mắt. Người dân lấy làm thương cảm lắm. Nhưng cậu bé, mặc dù dã què lại thêm mù, vẫn không một lời ca thán và cố gắng trong khả năng của mình cùng góp sức xây cầu với dân làng.
Cuối cùng, sau những tháng ngày nhọc nhằn vất vả, cây cầu đã được xây xong. Dẫu không nhìn thấy gì, nhưng trên khuôn mặt của cậu hiện một nụ cười rạng rỡ.
Đột nhiên một tiếng sấm nổ vang dù trời quang mây tạnh. Và người ta thấy rằng cậu bé ăn mày đáng thương đã bị sét đánh chết ngay trên chiếc cầu mới xây.
Bấy giờ đúng lúc Bao Công đi thị sát qua làng. Dân làng kéo ra kêu oan với Bao Công, rằng tại sao trời xanh lại hại người tốt. Trước câu chuyện quá thương tâm, và cảm thấy quá bất công, Bao Thanh Thiên chẳng cầm nổi lòng mình, bèn viết “thà làm điều ác còn hơn làm điều thiện”.
Trở về Kinh thành sau chuyến công du, Bao Công cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhất là về những gì ông đã viết trong lúc không dằn được lòng mình. Trong bản tấu trình, ông đã không tâu lên Hoàng thượng về sự kiện hy hữu đó.
Hoàng thượng hôm ấy mời Bao Công đến chơi và dẫn Bao Công đến gặp hoàng tử mới ra đời trong lúc Bao Công đi thị sát ngoại tỉnh. Hoàng tử trông khôi ngô nhưng mắc tật khóc suốt ngày. Hoàng thượng cũng muốn hỏi Bao Công xem có cách nào cho hoàng tử hết khóc. Bao Công thấy hoàng tử da dẻ trắng trẻo mịn màng, và trong lòng bàn tay dường như có một hàng chữ. Ghé mắt vào nhìn kỹ thì chính là “thà làm điều ác còn hơn làm điều thiện”! Quá bất ngờ và xấu hổ, Bao Công lấy tay để xoá, và kỳ lạ thay, ông vừa vuốt qua thì dòng chữ biến mất. Hoàng tử nín khóc tức thì.
Hoàng thượng rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Hoàng thượng xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Hoàng thượng bèn ra lệnh Bao Công phải điều tra cho rõ vụ việc.
Đêm ấy Bao Công ngả đầu lên chiếc gối “âm dương địa phủ” và lập tức trong mộng đi đến cõi âm gian. Diêm Vương kể cho ông rằng hoàng tử đó vào mấy đời trước từng làm việc đại gian ác, nên Thần đã an bài phải trả nghiệp ác ấy trong ba đời: đời thứ nhất què cụt, đời thứ hai mù loà, và đời thứ ba bị sét đánh chết. Nhưng khi què quặt xin ăn, cậu bé đã luôn vì người làm việt tốt, nên Thần đã rút lại thời gian trả nghiệp và khiến cậu bé ăn xin bị mù. Sau khi mù, cậu bé đã không những không oán thán ai hết mà vẫn luôn vì người làm điều Thiện. Vì lý do ấy mà Thần đã an bài lại một lần nữa để cậu bé trả hết nghiệp trong một đời. Diêm Vương nói với Bao Công: “Một đời trả hết nghiệp thay cho ba đời, lại còn được chuyển sinh làm đương kim Thái tử, hưởng thụ phúc phận của Thiên tử.”
Tác giả: Thiện Dung
(Theo Minhhue.net)
Theo Email của Vương Trị – BCA